Các nhà phân tích và người trong ngành cho biết chi phí đầu vào tăng đang thu hẹp biên lợi nhuận của các nhà sản xuất Trung Quốc. Trong khi đó, đối với một số nhóm hàng như thiết bị gia dụng, giá cước vận chuyển tăng cao đang làm giảm nhu cầu của các khách hàng quốc tế.
Mỹ đã không gia hạn lệnh miễn trừ trừng phạt vốn cho phép mua bán một lượng dầu mỏ nhất định từ Nga trong thời gian diễn ra xung đột với Iran vừa qua.
Trong thời bình, sức mạnh tài chính và công nghệ giúp Mỹ duy trì vị thế dẫn đầu toàn cầu. Nhưng khi chiến tranh và căng thẳng bùng phát như năm 2026, quyền lực bắt đầu phụ thuộc vào khả năng sản xuất, thay thế và duy trì nguồn lực ở quy mô lớn. Chính trong môi trường đó, những giới hạn của mô hình phát triển dựa vào tài chính hóa bắt đầu lộ rõ.
Trong khi Mỹ xây dựng quyền lực dựa trên đồng USD, thị trường tài chính và công nghệ, Trung Quốc tích lũy sức mạnh thông qua nhà máy, nguyên liệu và chuỗi cung ứng. Hai mô hình này đại diện cho hai cách tiếp cận khác nhau đối với quyền lực kinh tế, và đang tạo ra những hệ quả ngày càng rõ nét trong bối cảnh bất ổn toàn cầu.
Hải quân Mỹ đã bắt đầu phong tỏa Eo biển Hormuz, dù Tổng thống Donald Trump cho biết Iran đã liên lạc với chính quyền ông và tìm cách lập thỏa thuận.
Tiếp đà phục hồi nhờ triển vọng về thỏa thuận hòa bình, chỉ số S&P 500 đã lên mức cao nhất kể từ khi xung đột Trung Đông nổ ra.
Tổng thống Mỹ Donald Trump thừa nhận giá xăng dầu ở Mỹ có thể sẽ duy trì ở mức cao thêm vài tháng nữa.
Những ưu thế yếu tố này khiến Mỹ và các bên liên quan rất khó bảo vệ tàu bè hoặc kiểm soát eo biển bằng biện pháp quân sự.
Một trader nổi tiếng của Vitol - công ty kinh doanh dầu mỏ hàng đầu thế giới - đã đánh giá sai lầm nguy cơ chiến sự tại Trung Đông và phải trả giá đắt.
Quyết định đóng cửa eo biển đối với các tàu dầu của Iran đã gây ra thiệt hại kinh tế nghiêm trọng cho các quốc gia phụ thuộc vào dầu thô Trung Đông, khiến giá năng lượng tăng vọt trên toàn cầu, bao gồm cả Mỹ.